Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014



I. Mở bài:
Nơi tôi đang ở là Yên Hòa – một khu phố náo nhiệt giữa lòng Hà Nội. Những ngày chớm đông, cả khu phố như khoác trên mình một chiếc áo mới, mang một hơi thở sống mới đậm chất mùa đông đồng bằng Bắc Bộ.
II. Thân bài:
1.      Hình ảnh cảnh vật:
Mấy ngày trước, mùa thu vẫn còn chần chừ, vương vít với những cơn gió heo may se se lạnh, với hương cốm man mát, hương hoa sữa nồng nàn ngây ngất phố, với màu nắng vàng tươi như mật ong. Vậy mà sáng hôm nay thức dậy, mùa đông đã kéo về trên phố, dù chỉ ngập ngừng với những trận gió mùa đông bắc đầu tiên lẫn vào cơn mưa phùn lất phất.

Bước ra ngoài đường, cái lạnh đã bắt đầu lan trên da thịt. Gió thổi hun hút từng cơn kéo theo hơi lạnh giá, cuốn bụi và lá khô xào xạc. Những chiếc lá khô bị gió đuổi chạy vòng tròn rồi lại xoay mình chạy dọc con ngõ. Bầu trời có chút u ám. Hai bên đường là những cành cây khẳng khiu, trụi lá. Lá đã theo gió đi cùng mùa thu, dành lại cành trơ khấc cho mùa đông, để mai đây những sự sống sẽ bắt đầu từ đó. Thỉnh thoảng có vài chiếc lá còn sót lại trên cành, bị gió bứt rơi xuống trông giống như một vạt nắng vàng lấp lửng giữa khoảng không. Những chùm bàng chín vàng ửng treo lủng lẳng trên cành, những bông hoa điệp còn vương lại, những cành cây cơm nguội rung rinh trong gió có vẻ như không muốn rời đi theo mùa, làm cho cái màu xám đặc trưng của mùa Đông như được pha thêm màu nắng.
Trong cái lạnh của buổi chớm đông, những cụ già, trẻ em đã bắt đầu mặc áo rét, những dòng xe vẫn hối hả đi về trên phố, những cửa hàng vẫn tấp nập buôn bán. Trên vỉa hè, những quán cóc đặc trưng của mùa đông đã xuất hiện: ngô nướng, khoai nướng, ốc luộc, quẩy nóng chiên giòn… Mùa đông thích nhất là ngồi bên một quán cóc trên vỉa hè, suýt xoa với một bắp ngô nướng thơm mùi đồng ruộng hay ấp trong tay một cốc trà nóng, cùng bạn bè rôm rả những câu chuyện không đầu không cuối…

2.      Hình ảnh con người:
Tôi trở về nhà mặc thêm áo ấm. Trong nhà, mẹ tôi cặm cụi đan khăn len để chuẩn bị cho những ngày rét đậm sắp tới. Bố tôi cũng mang theo áo ấm đi làm, phòng khi trời trở lạnh. Con mèo mun thì không ra sân sưởi nắng như thường ngày mà co ro trên tấm thảm lông. Một mùa đông lạnh giá thực sự đang đến dần.

III. Kết bài:
Không khí mùa đông dần len lỏi trong từng góc phố. Tôi nhắm mắt lại hít một hơi không khí lành lạnh, thấy yêu biết bao nhiêu khung cảnh mùa đông nơi khu phố mình. Bất giác, tôi lại ngâm nga một câu hát quen thuộc: “…Hà Nội mùa này chiều không buông nắng, Phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô, Quán cóc liêu xiêu một câu thơ, Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ…”

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Site search

Home
Top
Bottom
/* Code phân trang (2)*/