Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014
ĐỀ BÀI: một kỉ niệm ở trường học.
p/s: so với những bài trước, bài này trông dài nhưng không dài đâu vì
xuống dòng rất nhiều. Viết xong chừng này đc 9 điểm đó ^^
Có lẽ trong đời người, tuổi học
trò là đẹp nhất. Nó giàu thơ mộng, cảm xúc nhưng vui nhộn, trong veo. Bụi thời
gian phủ mờ lên năm tháng, càng khiến cho kỉ niệm thời học sinh đẹp lấp lánh. Thi
thoảng bắt gặp những tà áo của các nữ sinh xôn xao trong nắng, một cánh phượng
màu của lửa vương trên tóc dài thiếu nữ và tiếng cười trong trẻo,... tôi lại chợt
nhớ đến thầy cô, bạn bè, nhớ trường, nhớ lớp, nhớ kỉ niệm một thời học trò gắn
với hình ảnh hiền từ thiêng liêng của người thầy giáo và khu vườn trường bị phá
tan tác sau cuộc đánh trận giả.
Ngày hôm ấy, cuộc chiến diễn ra
thật ác liệt. Bắn thêm một loạt đạn vẫn không hạ được máy bay địch, viên tướng
hạ lệnh:
- Vượt rào, bắt sống nó!
Hàng rào là những cây nứa tép dựng
xiên ô quả trám. Làm sao đây? Tôi đưa mắt nhìn “vị thủ lĩnh”, ngập ngừng:
- Chúng ta chui qua à?
Nghe tiếng “chui”, dường như “viên
tướng” thấy chối tai, liền quát:
- Chỉ những thằng hèn mới chui! Hãy
nhớ chúng ta là những chiến binh dũng cảm!
Tôi cùng những người lính quả cảm
leo thoăn thoắt lên hàng rào. Nhưng dưới sức nặng của chúng tôi, cái rào kêu
đánh “rắc” rõ to rồi đổ sập xuống khiến “tướng sĩ” ngã nhào trên mặt đất. Chiếc
“máy bay địch” (đúng hơn là một chú chuồn chuồn ngô) nhơ ngác nhìn sự thảm hại
của trận địa: luống hoa mười giờ đang xanh tốt giờ đã giập nát hết cả, những
khóm hoa hồng nhung hoa thắm đỏ thì bị gãy hết cả cành lá... Chuồn chuồn ngô
nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ xúi rồi chán nản vẫy đôi cánh mỏng manh bay vút lên
trên bầu trời chiều ửng hồng. “Quân tướng” nhỏm dậy la lên:
- Uổng quá, nó bay mất rồi.
Nhưng, nhìn lại trận mạc, “tướng
sĩ” hoảng hồn lao ra khỏi vườn. Tôi vội vã chạy theo mà không ngớt ngoái đầu lại
đằng sau, run rẩy.
Buổi sáng hôm sau, khi hạt nắng
ban mai yếu ớt bắt đầu vương trên ô cửa sổ, thầy giáo bước vào lớp với vẻ mặt
buồn rầu và lo lắng. Mái tóc thầy như bạc hơn hôm trước, trên vầng trán cao hiện
lên những nếp nhăn, đôi mắt sầu thảm nhìn xuống những người học trò. Thầy lấy lại
vẻ nghiêm nghị và nói với chúng tôi:
- Hôm qua em nào phá đổ hàng rào
khiến hoa trong vườn trường bị giập?
Thầy nhìn khắp lớp như chờ đợi sự
can đảm nhận lỗi của một người học trò dũng cảm. Cả bọn ngồi im thin thít không
nói nửa lời. Nhìn đôi mắt hiền từ của người thầy giáo, tôi bất giác run lên bần
bật. Tôi định lấy hết mọi sự can đảm để đứng lên xin lỗi thầy thì gặp ngay cái
véo giáng trời của thủ lĩnh. Thế là bao nhiêu can đảm bay đi đâu hết. Thầy giáo
lắc đầu buồn bã, thất vọng:
- Thầy mong em nào phạm lỗi sẽ sửa
lại hàng rào và luống hoa.
Buổi học hôm ấy diễn ra thật trầm
lặng và dường như dài vô tận. Tôi không thể tập trung cho bài học bởi trong đầu
cứ ám ảnh mãi vẻ mặt buồn rầu của người thầy giáo. Lời nói của thầy khi nãy như
xoáy vào tận lòng tôi khiến tôi không có một phút nào yên tĩnh. Dù cho ngoài
kia nắng chiếu vàng cửa sổ và tiếng chim hót của bầy chim làm say mê lòng người,
tôi vẫn thấy bồn chồn trong dạ.
Tan buổi học, tôi đợi “viên tướng”
ở cửa, nói khẽ:
- Ra vườn đi!
“Viên tướng” khoát tay xua đi:
- Về thôi! Bộ anh hùng lắm hả?
Tôi giận quá:
- Nhưng làm vậy là hèn và không xứng
đáng với thầy giáo!
Nói rồi, tôi quả quyết bước về
phía vườn trường. “Tướng sĩ” ngạc nhiên đứng sững lại nhìn theo bóng dáng nhỏ
bé của tôi. Bàn tay tôi thoăn thoắt trồng lại những luống hoa mười giờ, khóm địa
lan, nhẹ nhàng và cẩn thận tưới nước cho cây hồng nhung... Đám lính và viên tướng
thấy vậy liền tiến lại giúp tôi dựng lại hàng rào nứa tép. Rồi, cả đội bước
nhanh theo tôi hệt như bước theo một người chỉ huy dũng cảm.
Sáng hôm sau, tôi xin lỗi thầy
trước cả lớp. Nụ cười hiền hậu lại rạng rỡ trên đôi môi của thầy giáo. Thầy tiến
lại xoa đầu tôi:
- Thầy rất vui vì học trò của thầy
đã không làm thầy thất vọng!
Tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn
đi. Bầu trời kia như xanh thẳm bao la, chim hót nghe sao lòng người mê say ngây
ngất, hoa nở rực rỡ và kiều diễm dưới ánh nắng vàng tươi. Tôi mỉm cười bước vào
bài giảng đầy thú vị của thầy giáo.
Ngày ngày, tôi đều chăm sóc vườn
hoa cẩn thận để không phụ tấm lòng cao cả vị tha của người thầy giáo. Giờ đây,
đứng giữa sân trường, nhớ lại kỉ niệm ngày xưa, lòng tôi vẫn xao xuyến khôn
nguôi.
Tuổi học trò – cái tuổi thần tiên
trôi qua mau với bao hồi ức đẹp dưới mái trường tiểu học. Khắc sâu trong lòng
tôi hình ảnh hiền từ của người thầy trên bục giảng, giọng nói truyền cảm vang
sâu tận đáy lòng và bàn tay ấm áp của thầy năm xưa. Tôi sẽ nhớ mãi cả khu vườn
trường tan tác sau cuộc đánh trận giả, rồi bằng bàn tay nhỏ bé của tôi và các bạn,
nó lại tươi đẹp như hôm nào và còn mãi với ngôi trường tiểu học tôi yêu.
Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014
I. Mở bài:
Cái nắng mùa hè thật oi bức và khó chịu. Cây cối đứng
rũ ra như sắp chết héo. Đàn gà nằm im lìm dưới bóng cây, chẳng buồn chạy nhảy
như mọi khi. Thi thoảng mới có một luồn gió thổi tới. Ai ai cũng mong muốn có một
trận mưa đổ xuống để làm dịu đất trời.
II. Thân bài:
1. Trước cơn mưa.
Thế rồi buổi chiều, trời đang nắng bỗng
nhiên tối sầm lại. Trên bầu trời, mây đen ùn ùn kéo tới. Ở phía đông, những tia
chớp sáng lóe rạch ngang bầu trời, sấm nổ đùng đùng. Giông gió nổi lên, kéo
theo bụi và lá cây bay xào xạc. Một cơn mưa lớn sắp bắt đầu!
Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014
I. Mở bài:
Nơi tôi đang ở là Yên Hòa – một khu phố náo nhiệt giữa
lòng Hà Nội. Những ngày chớm đông, cả khu phố như khoác trên mình một chiếc áo
mới, mang một hơi thở sống mới đậm chất mùa đông đồng bằng Bắc Bộ.
II. Thân bài:
1. Hình ảnh cảnh vật:
Mấy ngày trước, mùa thu vẫn còn chần
chừ, vương vít với những cơn gió heo may se se lạnh, với hương cốm man mát,
hương hoa sữa nồng nàn ngây ngất phố, với màu nắng vàng tươi như mật ong. Vậy
mà sáng hôm nay thức dậy, mùa đông đã kéo về trên phố, dù chỉ ngập ngừng với những
trận gió mùa đông bắc đầu tiên lẫn vào cơn mưa phùn lất phất.
Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014
I.
Mở bài:
Trong văn hóa Tết cổ truyền của người
Việt, “Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ, cây nêu tràng pháo bánh trưng xanh” là những
điều không thể thiếu trong việc tạo nên không khí của một ngày tết theo đúng
nghĩa. Góp phần không nhỏ vào việc tạo nên không khí tết còn là màu sắc tươi thắm,
tràn đầy sức sống của các loại hoa mùa xuân. Hoa mai mang đến cho mảnh đất
phương Nam một sắc vàng đầm ấm. Hoa ban tạo cho miền Tây Bắc một màu trắng giản
dị mà mơ ảo. Riêng với người dân miền Bắc, hoa đào là biểu tượng cho một cái tết
đầm ấm, cho một mùa xuân tràn trề hạnh phúc. Mỗi độ xuân về, cây đào phai trước
sân nhà tôi lại nở hoa, khiến cho cả ngôi nhà bừng lên một sức sống kì lạ.
Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013
[TLV] - Do một lỗi lầm nào đó mà em bị phạt biến thành một con vật
Posted by Unknown On 06:33 No comments
Đề bài: Do một lỗi lầm nào đó mà em
bị phạt buộc phải biến thành 1 con vật (con vật cụ thể do học sinh chọn) trong
thời hạn 3 ngày. Trong 3 ngày đó, em đã gặp những điều thú vị gì và rắc rối gì?
Vì sao em mong chóng hết hạn để trở lại làm người?
Có
lẽ bạn nghĩ rằng tôi đang kể chuyện cổ tích, nhưng sự thật là tôi đã từng bị biến
thành một con bọ khổng lồ trong vòng ba ngày. Đó là sự trừng phạt của ác ma khi
tôi trốn học ra ngoài chơi game. Trong ba ngày đó, biết bao điều rắc rối đã xảy
ra.
Đêm
ấy, tôi đang ngủ thì nghe thấy có rất nhiều tiếng quạ kêu trên nóc nhà. Mọi thứ
bên ngoài cửa sổ bị bóng đêm và sương mù phủ kín đến mức không không nhìn thấy
gì. Rồi bên cạnh giường tôi, một ánh lửa đỏ ghê rợn bùng lên. Giữa đống lửa, một
ác ma xuất hiện, mình mặc áo choàng đen, tay cầm đinh ba. Tôi sợ hãi hét lên
nhưng chỉ phát ra được những tiếng ú ớ không rõ ràng, muốn bỏ chạy thì phát hiện
cơ thể mình cứng đơ như bị hóa đá. Ác ma nhếch mép, chĩa thẳng cây đinh ba vào
tôi: “Haha. Ngươi là một đứa trẻ hư, dám trốn học đi chơi game. Ngày mai tỉnh dậy,
ngươi sẽ biến thành một con bọ gớm ghiếc. Hahahaha....”. Nói xong, ánh lửa bùng
lên, thân ảnh của ác ma cũng biến mất.
Đề
cương ôn tập học kì 1.
Phần:
viết đoạn văn (khoảng 5 câu)
Câu 1: trình bày cảm nhận của em về
nội dung, ý nghĩa bài học rút ra từ truyện “Ếch ngồi đáy giếng”, trong đó có sử
dụng cụm danh từ (gạch chân, chú thích rõ).
“Ếch
ngồi đáy giếng” là truyện ngụ ngôn kể về cách nhìn thế giới bên ngoài chỉ qua
miệng giếng nhỏ của một chú ếch. Sống trong giếng lâu ngày, ếch tưởng bầu trời
trên đầu chỉ bé bằng chiếc vung, còn nó thì oai như một vị chúa tể. Một
lần mưa to, nước giếng dềnh lên, đưa ếch ta ra ngoài. Vì quen thói cũ, chả thèm
để mắt đến xung quanh nên ếch bị một con trâu đi qua giẫm bẹp. Từ đó, truyện ngụ
ý phê phán những kẻ hiểu biết hạn hẹp mà lại huênh hoang, đồng thời khuyên nhủ
người ta phải cố gắng mở rộng tầm hiểu biết của mình, không được chủ quan kiêu
ngạo.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)