Màn đêm lặng lẽ buông
xuống trên căn nhà ngói đơn sơ, bao trùm lên khu vườn nhà bé nhỏ. Trên trời
cao, vầng trăng tỏa ánh sáng vàng dịu mát. Những ngôi sao khuya lấp lánh, lấp
lánh như đôi mắt mẹ âu yếm nhìn. Tôi ngồi dưới gốc bưởi mẹ trồng năm xưa, cánh
hoa trắng muốt nhẹ rơi trên tà áo. Mùi hoa bưởi nồng nàn ngọt dịu mà man mác buồn
thương lan tỏa khắp căn phòng, cả trong lòng đứa con thơ ngây. Bao kỉ niệm về mẹ
lại ùa về trong kí ức tuổi thơ tôi. Nhưng hỡi ôi! Thượng đế đã mang mẹ tôi đi
khỏi thế giới này, để lại trong tôi niềm thương nhớ vô bờ.
Hình ảnh mẹ khắc sâu
trong tôi đã tự bao giờ. Tôi còn nhớ lần tôi bị ốm, mẹ thức trắng đêm chăm sóc
cho tôi. Mỗi lần chợt tỉnh, tôi lại thấy bóng mẹ ngồi bên với đôi bàn tay gầy gầy
xương xương, hai gò má đã hóp lại. Tôi cảm nhận được sự lo âu trong đôi mắt hiền
từ của mẹ. Mùi hoa bưởi trên mái tóc đen dài của mẹ lan tỏa khắp căn phòng khiến
lòng tôi nao nao. Tôi nói trong hơi thở yếu ớt:
-
Mẹ ơi, trời đêm lạnh giá, mẹ ngủ đi kẻo
mệt, mẹ ơi!
Mẹ
âu yếm nhìn tôi, bàn tay mẹ khẽ vuốt lên mái tóc:
-
Con của mẹ ngủ đi! Những giấc mơ êm đềm
đang chờ con phía trước. Đối với mẹ, con là điều quan trọng nhất trên thế giới
này.
-
Mẹ ơi…
Tôi thầm gọi mẹ trong giấc ngủ mơ màng. Trong cơn
mơ, tôi thấy mẹ là nàng tiên dẫn bước tôi đi tới chân trời mới. Bóng dáng mẹ
thanh thoát như cơn gió mùa thu… Sau lần tôi khỏi ốm, mẹ tôi đã gầy đi và xanh
xao hơn. Nhìn mẹ, tôi cảm thấy xót xa trong lòng. Vì tôi, mẹ đã cực khổ nhiều.
Tôi thương mẹ, yêu mẹ nhất và điều đó không bao giờ thay đổi.
Gió ngoài khung cửa sổ thổi rít, lũy tre kêu xào xạc.
Bên ngọn đèn dầu mờ ảo, mẹ tôi cặm cụi bên trang giáo án. Mái tóc mẹ đã điểm những
sợi bạc. Mẹ nghĩ đến ngày mai, khi gặp lại những học trò thân yêu của mình, mẹ
sẽ nhẹ nhàng truyền cho chúng những bài học bổ ích cùng với đạo lí làm người.
Ngoài hiên, tiếng sấm nổ rền vang như ai oán. Cơn mưa rào nặng nề trút xuống, lộp
bộp trên những tàu lá chuối rách tơi tả. Mẹ tôi nhẹ nhàng ngủ giấc ngàn xưa bên
trang giáo án còn đang viết dở. Mẹ vẫn cầm cây bút trong tay, miệng nở một nụ
cười hiền hậu. Cái ngày định mệnh đó, thượng đế đã mang mẹ tôi đi khỏi thế giới
này, đưa mẹ rời xa tôi mãi mãi. Tiếng khóc thảm thiết của tôi vang lên trong
đêm khuya rét buốt. Nhưng tôi biết linh hồn mẹ vẫn ở mãi bên tôi, dõi theo từng
bước chân tôi còn non dại.
Mùi hoa bưởi nồng nàn man mác làm tôi nhớ lại tuổi ấu
thơ êm đềm. Loài hoa đó thạt giản dị nhưng đối với tôi nó là điều thiêng liêng
nhất bởi nó gắn với cuộc đời đầy gian khổ của mẹ tôi. Mỗi mùa hoa bưởi nở rộ,
tôi lại tần ngần đứng dưới gốc cây mà tưởng như thấy bóng dáng mẹ tôi tần tảo
năm xưa. Hình ảnh mẹ mãi khắc sâu trong lòng tôi, theo tôi suốt cả cuộc đời.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét