Ta
là Gióng, sứ giả của nhà Trời. Hôm nay ta sẽ kể cho các cháu nghe câu chuyện ta
đánh đuổi giặc Ân năm xưa.
Vào
đời Hùng Vương thứ sáu, ta được Trời sai xuống dân gian để giúp dân, giúp nước.
Sau khi nhìn khắp một lượt giang sơn, ta quyết định đầu thai vào một gia đình
nông dân nghèo hiếm muộn. Một hôm, thấy bà lão ra đồng, ta liền biến thành một
dấu chân to. Bà lão tò mò ướm thử và mang thai ta. Mười hai tháng sau, ta ra đời,
mặt mũi khôi ngô tuấn tú. Cha mẹ ta mừng lắm, chăm sóc yêu thương ta hết mực. Để
ẩn mình, suốt ba năm từ khi ra đời, ta không nói không cười, cũng chẳng bước
đi, cứ đặt đâu nằm đấy. Biết cha mẹ buồn phiền khi ta không giống như những đứa
trẻ bình thường khác, nhưng ta nào dám trái lệnh Trời.
Thế
rồi, giặc Ân xâm lược nước ta. Chúng kéo đến đông như kiến cỏ, thế như chẻ tre,
quan quân triều đình chống không nổi. Nhà vua lo lắng, bèn cho sứ giả đi khắp
nơi tìm người tài giỏi đứng ra cứu nước. Một hôm, ta đang nằm thì nghe thấy tiếng
rao của sứ giả. Thời khắc quyết định đã đến. Ta lập tức cất tiếng nói: “Mẹ ra mời
sứ giả vào đây cho con”. Mẹ ta nghe vậy thì vô cùng sửng sốt và mừng rỡ, vội gọi
sứ giả vào. Thấy ta chỉ là một chú bé con, sứ giả có vẻ thất vọng: “thằng bé
này thì làm sao đánh nổi giặc?”. Ta cười, bảo với sứ giả: “ông về tâu với vua sắm
cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt, hẹn 3 ngày sau
phải xong. Ta sẽ phá tan lũ giặc này”. Sứ giả kinh ngạc, tỏ vẻ khó tin, nhưng
cũng vội vàng về tâu vua. Vua liền cho thợ gấp rút làm những vật ta dặn.
Sứ
giả đi rồi, ta quay sang bảo mẹ: “mẹ chuẩn bị bảy nong cơm, ba nong cà cho con
ăn, để con lấy sức đi đánh giặc”. Thế nhưng, bao nhiêu cơm gạo trong nhà, ta ăn
hết mà vẫn không đủ no. Cơ thể ta thì lớn nhanh như thổi, áo vừa mặc xong đã
căng đứt chỉ. Bà con hàng xóm thấy chuyện lạ cũng đều góp cơm mang sang.
Giặc
đã đến chân núi Trâu, thế nước rất nguy, người người hoảng hốt. Vừa lúc đó, sứ
giả mang ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt đến. Ta mặc áo giáp, cầm roi, nhảy lên
ngựa, vươn vai một cái trở thành một tráng sĩ. Ngựa chồm lên hí vang, thét ra những
cuồng lửa lớn. Ta thúc ngựa phi thẳng đến nơi có giặc, đánh dẹp chúng hết lớp
này đến lớp khác. Giặc chết như ngả rạ. Roi sắt gãy, ta bèn nhổ những bụi tre
ven đường quật tới tấp vào giặc. Giặc tan vỡ, tàn quân giẫm đạp lên nhau mà chạy
trốn. Đuổi giặc đến chân núi Sóc, ta một mình một ngựa trèo lên đỉnh núi. Trên đỉnh
núi Sóc, ta lưu luyến nhìn khắp một lượt giang sơn, hướng về quê hương bái lạy
cha mẹ, rồi cởi áo mũ bỏ lại và cưỡi ngựa bay về trời.
Vua
nhớ ơn, phong ta là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ ngay tại quê nhà. Ngôi
làng nơi ta sinh ra cũng đổi tên thành làng Phù Đổng, tục gọi là làng Gióng.
Thế
đấy các cháu ạ. Nhiều người hỏi ta sao không ở lại mà lãnh thưởng? Ta bảo họ rằng:
ta tuy có tiêu diệt được nhiều quân giặc, nhưng chiến công này trước hết thuộc
về cha mẹ đã sinh ra và nuôi dưỡng ta, thuộc về dân làng Phù Đổng đã góp gạo,
góp cà nuôi ta không lớn, về nhân dân khắp nơi đã không quản hiểm nguy, chung
lòng chung sức cùng đánh đuổi quân thù.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét